TIÊN LỘ YÊN TRẦN

 - 

TIÊN LỘ YÊN TRẦN Nguim tác: Quản Bình Triều.

Bạn đang xem: Tiên lộ yên trần

Dịch thuật: Văn Đàn cả nước Quyển 7: Mỹ nhân như ngọc, tìm nlỗi hồng. -----o0o----- Cmùi hương 119: Lệ ngưng u mộng, dữ thùy thác phó hoa minch. Hảo hán phần đông mọi ít học tập, tiểu nhân phần nhiều kẻ đọc thư. Lời dân gian. "Khoái quá khoái quá! Loại fan vô sỉ như thế, đáng ăn một cước lắm. Xem gã về sau còn dám mang đến Tđọng Hải đường nổi loạn không!" "Chỉ không biết, tên này cũng chính là môn sinh đạo môn, nhưng mà bởi sao lại hèn đớn nlỗi thế?" Trong cơ hội la Khủng thống khoái, Tỉnh Ngôn không ngoài gồm chút nghi ngại. Triệu Vô Trần này, xấu giỏi gì cũng là hảo hữu của Hoa Phiêu Trần, lại được Hoàng Nhiễm hâm mộ, nếu theo cách nói "Vật họp theo loài, tín đồ chia theo bầy", tên này làm thế nào nói cách khác ra mấy lời nhơ bẩn bẩn nhỏng vừa rồi chứ đọng. Kì thật thiếu hụt niên có địa điểm lưỡng lự. Trên thế gian này còn có một các loại tín đồ, dáng vẻ bề ngoài hết sức thu hút, tuy vậy bản chất lại khôn xiết xấu xí. Loại tín đồ này, trường hợp gặp mặt người thương yêu bản thân thì tự động hóa bịt giấu tâm tư nguyện vọng xấu xa, tạo ra tầm vóc giàu có, cùng bạn khác ngóng gió ttận hưởng trăng, xướng họa thi thơ. Nhưng một khi gặp yêu cầu bạn coi thường mình, thì lại tự động hóa biểu hiện ra một thực chất khác. Triệu Vô Trần đó là dạng hạ nhân theo thời như vậy. Tên này nguim là tín đồ của cụ gia đại tộc sinh sống Yết Dương, nghe nói tổ tiên là hậu duệ của Nam Việt quốc vương vãi của nước Nam Việt đã biết thành bại vong trường đoản cú rất rất lâu. Ỷ vào thân ráng điều đó, vốn chẳng coi Tỉnh Ngôn ra gì, huống gì một Khấu Tuyết Nghi bị gã xem như là yêu quái dị nhiều loại, khó khăn rời càng pchờ tứ đọng, coi con gái nlỗi một món sản phẩm & hàng hóa thấp nhát. Chỉ đáng tiếc, lần này Triệu Vô Trần lại nghĩ về sai lạc. Cũng là do đái tử này xúi quẩy, đã chọc tập mang lại vị Trương đường chủ mà gã cho rằng chỉ có hỏng danh. Chớ thấy thiếu niên nhỏ dại tuổi mà lầm, y xem sách phát âm lý, lại lăn uống lộn nhiều năm trong chốn chợ búa thanh lâu, vốn không phải là thiện nay nhà thuần lương gì, hơn nữa vừa trải sang 1 ngôi trường kungfu sương lửa bi ai, trống mái phần đông chứng kiến, một thương hiệu Triệu Vô Trần cỏn nhỏ đâu dọa được y. Triệu Vô Trần xúi quậy va vào y, ko bại mớ lạ và độc đáo. Đương nhiên, Tỉnh Ngôn duy nhất thời không nghĩ được vô số, trong trái tim hậm hực, cũng chỉ ý muốn mang lại tên khốn tê một bài học kinh nghiệm. Mắt thấy thương hiệu ti tiện đó đã biết thành đá xuống núi thì kệ xác gã, chỉ mỉm cười hà hà nói cùng với Quỳnh Dung: "Muội muội à, tên khốn đó đã cút rồi, họ đỡ Tuyết Nghi tỷ tỷ vào trong nhà nghỉ ngơi trước". "Vâng". Tiểu nha đầu còn đang bịn rịn không thích dời mắt, nghe ca ca Hotline, thì đáp một giờ rõ ràng, dancing ra phía sau ca ca, đỡ đem Tuyết Nghi tỷ tỷ đã gàn mất hồn. Một trái một buộc phải đỡ Tuyết Nghi đi được mấy bước, Tỉnh Ngôn hốt nhiên như nghĩ mang đến cthị trấn gì, liền nói: "Quỳnh Dung à, hiện tại kẻ xấu những, muội trong thời điểm tạm thời ở phía bên ngoài, coi coi mang tên xấu như thế nào mang đến hay là không. Có người mang lại thì gọi ta". "Vâng!" Phân phó này đúng cùng với ý nguyện của Quỳnh Dung, cô ma lanh mau chóng buông tay, lí rung lắc chạy mang đến bên Tụ Vân đình, liên tiếp quan tiếp giáp điểm Đen dưới núi, vẫn chầm chậm chạp di chuyển như ốc sên. Khẽ đỡ lấy vai thơm của Tuyết Nghi, Tỉnh Ngôn cẩn thận dìu thiếu phụ tiến vào vào Tứ Hải đường. Lúc này, cùng bề mặt Khấu cô nương đầy dấu lệ, cả người khẽ run, cụ thể trong tâm hết sức mất bình thản. Đỡ cô bé vào trong bên, Tỉnh Ngôn thuận tay khnghiền cửa lại. Bất vượt, ngập hoàn thành một chút, Tỉnh Ngôn lại thò tay đẩy cửa ra. Lúc Này, cánh cửa Tứ đọng Hải mặt đường không ngừng mở rộng, từ ngoài nhìn vào không gì che chắn, từ trong chú ý ra ngoài, cũng rất dễ ợt nhận thấy cồn tĩnh bên ngoài. Sau Khi thiếu niên đẩy cửa ra lại, tình núm vào bên đang đột nhiên phát triển thành đổi: Thiếu niên vừa rồi còn tươi cười, đùng một cái đổi khác thần sắc, "Choang" một giờ đồng hồ, thiết kiếm vốn phía trong vỏ, chớp đôi mắt vẫn để lên cổ của đàn bà tử kia. "Nói! Cô rốt cuộc là ai, cho Tứ đọng Hải đường ta có bốn trung khu gì?" Thần sắc thiếu hụt niên ngưng trọng, ngữ khí trầm trầm mà lại quyết đoán. Sự biến đổi này chắc là sẽ nằm trong ý liệu của Khấu Tuyết Nghi, kiếm phong lạnh ngắt kề lên cổ chẳng để cho cô gái bao gồm chút lo lắng như thế nào. Chỉ nghe Khấu Tuyết Nghi ngữ khí bình đạm nói: "Ân công ty chớ vội vàng. Tuyết Nghi mấy ngày nay, đó là chờ đến lúc này". "Không không đúng, Triệu Vô Trần đó tuy vô sỉ, tuy thế hắn nói ko sai, Khấu Tuyết Nghi vững chắc không phải tín đồ, nhưng mà chỉ là một trong yêu linch thảo mộc nhỏ dại nhỏ bé trong núi nhưng mà thôi". Nói mang đến chỗ này, hơi nhướng mắt lên, nhận thấy tín đồ trước khía cạnh, thần sắc đẹp chẳng có dị trạng gì, vẫn trầm mang nlỗi nước. Thế là lại tiếp tục nói: "Trong phương thơm viên năm trăm dặm của đụng thiên này, tất cả một địa điểm băng phong không nhiều fan nghe biết, băng tuyết bên trên đó dài lâu không chảy. Băng nmê say tuyết nnhị sống địa điểm cao nhất của băng phong, đó là nhà của Tuyết Nghi". "Tôi lần đầu tiên mang lại trần gian, là bắt gặp một tường băng tuyết sắc lấp lánh, tiếp nối, phạt hiện tại bản thân sẽ bay vào một vòng hoa trúc mỹ lệ". "Rất thọ về sau bắt đầu biết, hoa thụ như thế, những người call là Mai hoa". Hiện giờ, tín đồ nghe độc nhất trước khía cạnh Tuyết Nghi, nhì mắt đang nhắm, giống như đã ngủ.

Xem thêm: Google Play Chrome Extension

Chỉ gồm thanh hao cổ kiếm kia, vẫn giữ tứ nuốm không chút ít dịch rời. "Không biết qua bao nhiêu năm, tôi phạt hiện nay phiên bản thân dần phệ, cũng bay càng xa. Nhưng tôi tbỏ phổ biến vẫn không đủ can đảm ra khỏi gốc mai thụ nsinh hoạt hoa rubi vào thời điểm cuối năm đó. Mãi cho đến một ngày, đột nhiên gồm một đạo phích lịch, trường đoản cú trên ttách cao đánh xuống chỗ tôi. Còn ko nhằm tôi biết phạt sinh chuyện gì, thì thấy cội hoa trúc luôn luôn làm việc bên tôi đã trở thành một đám những vết bụi phấn cất cánh bay". "Lúc đó, tôi còn chưa biết phiên bản thân nên đau lòng, chỉ càng cất cánh càng xa. Sau đó thì gặp mặt đề nghị một nhỏ đại xà rất hung dữ, xay tôi đề xuất nhận nó làm cho đại ca, bởi ko sẽ nuốt chửng tôi. Tôi cũng lưỡng lự cái gì gọi là nuốt trộng, bất vượt là nghe nó nói vậy thôi". "Đại ca biết không ít chuyện cơ mà tôi chưa từng nghe qua, bao gồm cả trận phích kế hoạch quấy tan thụ gia của mình. Nó nói, chính là lôi kiếp mà yêu tinh công ty chúng tôi, lúc tu hành được năm trăm năm cố định nên chịu". "Nó nói, tôi hết sức suôn sẻ mới bao gồm chiếc Chịu đựng thiên kiếp nắm cho tôi". Nói đến vị trí này, trên gương mặt của phái nữ tử vốn lãnh mạc này, bé dại xuống mấy giọt lệ châu nhấp nhánh. Thiếu niên nhắm mắt nghe phân tích và lý giải, tuy ko nhận thấy lệ châu, nhưng khi nghe đến nhị chữ "Đại xà", mí đôi mắt đùng một phát giựt giựt. Ngưng một ít, Tuyết Nghi thường xuyên tự nói, ngữ khí vẫn hết sức bình tĩnh: "Đại ca so với tôi cực tốt, mặc dù vậy lúc kia, tôi lần khần bản thân thừa pchờ bí. Có một ngày, tôi nghe nói trong núi này có thế giới tu hành tương tự mình, đang có rất nhiều tiên sư phi thăng, hiểu rằng phương pháp tránh khỏi thiên kiếp. Lại nghe nói đàn họ bao gồm một các loại họa vật huyền diệu, bởi những người dân tu hành trước tích lũy kinh nghiệm tay nghề giữ lại. Thế là tôi đi nói với đại ca, ước ao học tập Đạo của bọn họ, tuy vậy bị đại ca mắng cho 1 trận". "Lần sẽ là lần đầu tôi biết được, thế ra Người đối với yêu hết sức hung độc, thấy là sẽ thịt. Nhưng tôi có tình trạng kém, khi nghĩ về mang lại cthị xã gì thì quan yếu quên được. Thế là lại qua mấy năm, suy nghĩ cũng rất lâu, sau cùng tôi cũng suy nghĩ ra một phương án giỏi để học đạo, tôi lại đi tìm kiếm đại ca. Lần này, đại ca ko mắng tôi, dẫu vậy trong cả mấy ngày chẳng nói gì với tôi. Sau kia gồm một ngày, nó nói cùng với tôi, được rồi, bất quá bọn họ yêu cầu chờ". "Chờ tương đối nhiều năm, Cửa Hàng chúng tôi hóng cho đến khi vào núi bao gồm một người thân trong gia đình phận rất cao, mà lại niên kỉ hết sức bé dại, chuyện về sau nạm làm sao thì Trương đường nhà có thể đã rõ". Nói mang lại chỗ này, nữ giới tử nãy giờ đồng hồ ngữ điệu bình tĩnh, lại ko nói tiếp nữa. Nước đôi mắt hóa học đựng vẫn thọ vào mắt, tốt nhất thời tuôn xuống như nước đàn phá đê, thnóng đẫm cả khuôn mặt xinh tươi mát rượi của phái nữ. "A!" Thiếu niên từ đầu cho tiếng không cử động, sau cùng cũng mlàm việc đôi mắt ra. Lúc bấy giờ ngôi trường kiếm trong tay y đang bong khỏi cổ của Khấu Tuyết Nghi. Mắt quan sát phái nữ tử rơi lệ trước khía cạnh, Tỉnh Ngôn bất giác thlàm việc nhiều năm, nói: "Khấu cô nương, cô ko yêu cầu nói tiếp. Bất thừa ta còn có một cthị xã ko rõ: Cô đã bật mí thân phận, vì chưng sao không đào tẩu? Còn đề xuất bền bỉ lời ô uế thêm mấy ngày?" Nghe hỏi, Khấu Tuyết Nkhắc ghi nức ntại 1 trận bắt đầu dần dần kìm được giờ đồng hồ khóc, giọng nghứa ngào đáp: "Tôi...Tôi dù thế yêu quái, mà lại cũng không hẳn không tồn tại lương tâm". "Ở trên Thiên điểu nhai một thời hạn, tôi luôn luôn gồm dị tâm đối với Đường nhà, Đường công ty lại lấy chân trung ương đãi tôi. Lần kia giảng tởm cho quần thụ nghe, biết Đường chủ tình thực đối với công ty chúng tôi...Tôi làm sao có thể vứt chạy để liên lụy mang lại Đường chủ?" "Thời gia qua ngơi nghỉ Thượng Tkhô hanh cung, cũng biết bít giấu yêu thương đồ gia dụng là đại tội. Lần này vỡ lở thân phận, lại không thể đáp ứng nhu cầu hưởng thụ của tên vô sỉ kia, Tuyết Nghi chỉ đành thủ ở trong phòng, đợi Đường chủ về cách xử lý. Vô luận là 1 trong kiếm chém bị tiêu diệt tôi, hay là giải mang đến trước Chưởng môn, chắc chắn là bọn chúng ta đông đảo tất yêu có tác dụng cạnh tranh Đường nhà..." Nói mang lại khu vực này, thanh nữ tử vốn vẫn thê thiết, đột nhiên kiên quyết nói: "Đường nhà sẽ biết nội tình, xin nhanh khô nkhô hanh động thủ đi!" "...Cũng được". Đáp một câu, Trương đường chủ vẫn không cử tìm, chỉ điềm đạm hỏi tiếp: "Đúng rồi Tuyết Nghi, cô có ghi nhớ cô từng nói qua một câu xuất xắc không?" "Câu gì?" "Cô nói nguyện làm nô tì đến ta, cthị trấn gì rồi cũng nghe ta". "Không không đúng, tôi đang nói thế". "Cô Chịu âu sầu mấy ngày, liệu gồm phải ngóng ta trở lại, ko làm cho ta cạnh tranh xử?" "Vâng..." Nữ tử một lòng chịu bị tiêu diệt, thấy fan trước khía cạnh không rượu cồn thủ, chỉ đứng hỏi, không biết y cuối cùng bao gồm chủ tâm gì, vào lời đáp lộ ra sự ngờ vực. Chỉ nghe thiếu niên con đường công ty thường xuyên nói: "Vậy thì Khấu cô nương, cô nghe cho rõ," "Vừa rồi cô cũng nghe rõ, ta nói với tên vô sỉ kia, pháp thuật Call dây tử la trói fan là cô học trường đoản cú ta". "Hy vọng Khấu cô nương thường xuyên đỡ đần ta đậy giấu, ko nhằm ta cần cực nhọc xử!" "..." Hiện nay, thiếu phụ đưa góc nhìn lên, thấy tín đồ trước phương diện vốn thần nhan sắc ngưng trọng, hiện đang quay trở về vẻ tươi cười rất gần gũi. Vừa tiếp xúc thần dung nhan này, thiếu nữ xúc cảm như đang sẵn có gió xuân thổi qua lòng. "Hô hô..." Nhìn thấy gương mặt tươi cười đó, cho dù trong tim tất cả ndở người lời vạn ngữ, tuyệt nhất thời cũng quan trọng nói ra mồm. Khấu Tuyết Nghi vốn vẫn đè cổ nén xúc cảm trong tâm địa, từ bây giờ ko kìm được lại khóc òa lên. Ngay Khi tình trạng stress vào bên sẽ lắng xuống, bỗng dưng nghe một giờ kêu lanh lhình ảnh vang bên tai. Xoay mặt lại nhìn, thế ra chính là tiểu bạn nữ oa nãy tiếng vẫn ngơi nghỉ quanh đó ngắm cảnh núi. Tiểu nha đầu này nghe tiếng khóc cơ mà mang lại, sẽ ngấc khía cạnh cong môi, bi đát thốt: "Ca ca, huynh lại khinch bạc Tuyết Nghi tỷ tỷ à? Huynh lại ko nhớ kêu Quỳnh Dung vào thuộc xem!".