Phần ngoại truyện của manga

 - 
*

*

- Đùa, đi máy cất cánh đường dài ghét nhất cái lúc xuống là bị chóng mặt, buồn ngủ díp mắt lại.........

Bạn đang xem: Phần ngoại truyện của manga

- Lạy phụ thân nội, cái đó người ta gọi là jet-lag đó ! Lý do thường là ổng vượt qua quá nhiều múi giờ, nên đồng hồ sinh học của ông bị đảo lộn nên cần thời gian để chỉnh chính xác hơn.

- Oh, thế à ? Cảm ơn nha !

- Uhm, không có chi ! Đến nhà tui là phải theo tui đó, vô đại phòng nào mà vô nhầm là chít đó. Đặc bịt là vô nhầm phòng  tui là đập mang đến phòi xì dầu đấy !

- Uhm.......ko dám.....

Xem thêm: News On The Breaker : Season Three, The Breaker: Season Three

   Nhỏ nhiều lúc cũng tốt đấy chứ. Đùa là khỉ đột cho vui thui, mà cũng có nhiều thứ bả biết hơn tui đó !

   Mà đúng kiểu người đời nhá, tôi xin cam đoan rằng, 10 thằng nhìn, thì phải cỡ 11-12 thằng nghĩ : chúng tôi là một cặp đôi.

   Không ! Bọn tôi chỉ là cặp trên danh nghĩa thôi, còn thực tế á ? Éo ! Thế thôi ! (Au: chưa bít thế nào ????) Bọn tôi lên xe cộ limousine của nhà Chilớn đợi sẵn ngoài sảnh : Một chiếc Maybach đời 20XX, cũng thuộc dạng không phải vừa đâu đấy ! ( Ông già nhà tôi cũng vừa được tặng một chiếc chấm dứt, thấy ổng cx vui lắm ! ).

    Chờ, tầm hơn nửa tiếng. Xe đến nơi, chúng tôi được vệ sĩ gác cổng đón, hộ tống vào tận cửa nhà. Một lần nữa, gặp ông bà già nhà nó.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Tăng Fps Pubg Mobile, Tăng Fps Pubg Hiệu Quả Nhất Cho Máy Cấu Hình Yếu

    Theo phản xạ tự nhiên, bật mode "vợ-chồng", xưng hô "anh iu-em iu",  hjx hjx, nghe mà buồn nôn ! 3 tháng đó, khá là vui vẻ, không phải là tình yêu, chỉ là một tình bạn đơn sơ, giản dị thôi, dù có khác giới tính, với vỏ bọc bên ngoài, xuất xắc trên danh nghĩa, là một "cặp đôi".

    Cũng là lần 2, đi Mỹ, nhưng khám phá được nhiều thứ hơn so với lần trước : Công viên giải trí Six Flags, Quảng Trường Thời Đại, Tượng Nữ Thần Tự Do,..v.v.v... Đồ ăn ở đây ? Không phải nói nhiều ! Ngon ngoài sức tưởng tượng, nhất là món bít tết Manhattung ý ! Đắt xắt ra miếng !

    Vui là thế ! Nhưng, có lúc đêm đêm, 1 giờ 50 sáng, ngồi bên cửa sổ phòng, nhấm nháp ly soda việt quất bạc hà trộn ít vodka và Triple Sec, thoáng lên trong tôi một nỗi nhớ nhà, nhớ gia đình.

    Họ bây giờ như thế nào ? Những bé người tôi thương, tôi yêu : Onodera, Tsugumi, Marika, Miyamolớn, hay thằng homie của tao, Shuu, giờ mày đang thế nào rồi ? Nó cứ thế dồn dập, dồn dập như sóng cuộn vào đầu tôi vậy.

   2 rưỡi sáng, rượu ngấm, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ tự lúc nào. Bỗng dưng, một cơn ác mộng như thình lình, đột ngột, ập đến tôi.

   Đó là bão bùng, sóng gió cuồn cuộn trên biển, tôi đang cố bơi, trôi nổi để sống sót.

   Xung quanh, sấm nổ, gió rít, mưa tạt vào mặt như quăng, như ném. Vang vọng từ đâu đó những tiếng kêu thất tkhô nóng, gào thét vào đau đớn của "CÔ ẤY", nhìn xa trông thấy bóng dáng đó, đang vùng vẫy vào vô vọng, yếu ớt.

   Những tiếng gào thét đó ngày một lớn, rõ rệt. Mưa bão càng lúc dữ dội. Rồi, vọng lên trong tôi một câu nói : "Lẽ ra mày không nên làm như vậy...".

   Tôi bật dậy vào sợ hãi, lo lắng. Mồ hôi vã ướt như vừa mới tắm, sống lưng lạnh toát, thở gấp gáp, mặt tái mét lại. Nhưng cũng may, hôm nay là ngày nghỉ hè cuối cùng. 6 giờ rưỡi, tôi và Chitoge vội vã "bái bai" ông bà già nó, và lên xe cộ limo, nhanh khô chóng phóng ra sân cất cánh JFK. Chúng tôi chạy như bay, ra quầy thủ tục, nkhô nóng chóng hoàn tất mọi thứ, nhanh hao nhất có thể. Kịp giờ bay, chuyến cất cánh số hiệu JAL005, máy cất cánh Boeing 777-300ER, vẫn là khoang hạng nhất, vẫn là ăn uống VIP. ngon lành.


Chuyên mục: BLog