Dạo Bước Phồn Hoa Chương Mới Nhất

 - 
Chương 4: Sợ hãiTrái tyên ổn Kính Minc sư thái nlỗi bị ai vắt chặt rước, các lần đa số đập liên miên, âm điệu tiếng Phạn này thập phần chuẩn xác, mang lại bà ta cũng không cách nào trọn vẹn cố kỉnh chắc được.Nha trả vào chống không nhịn được nhưng ngạc nhiên hô lên.Tất cả phần nhiều bạn rất nhiều nhìn về Cố đại tè thỏng trong tim Cố lão thái thái.Cố đại tè thư khẽ cười quan sát Kính Minh sư thái, “Mạn Thù Thất Lợi, nhược loài kiến nam giới tử, phái nữ nhân hữu dịch khổ mang ưng đương duy nhất trọng điểm vị bỉ người mắc bệnh.”Kính Minch sư thái không tự nhà được mà lại giơ tay chỉ về phía Cố đại đái thỏng, “Nó...

Bạn đang xem: Dạo bước phồn hoa chương mới nhất

nó... nó...”Cố đại tè thư lại liên tiếp xịt ra một câu, “ong,a,a,năng,g.”** Nội dung cực nhọc vạc âm, có rất nhiều cam kết trường đoản cú không biểu hiện được – chú thích của người sáng tác.Lang Hoa vừa nói vừa thoát khỏi vòng tay của bà nội, dancing xuống giường, chân nai lưng đi cho trước khía cạnh Kính Minch sư thái, nhìn ánh mắt bà ta nhưng mà niệm rõ ràng từng chữ.Thần sắc của Kính Minch sư thái tá hỏa.Tất cả hầu hết người đông đảo ngạc nhiên nhìn Cố đại tè thư.Trong chống độc nhất thời lặng ngắt nlỗi tờ.Kính Minch sư thải sợi nhỏ cảm thấy thân thể nhỏ tuổi bé đó của Cố đại đái thư chắc là bị hương thơm Phật quấn quanh, đôi mắt kia cuả nàng rất có thể nhìn được rõ đa số túng bấn mất trong tâm địa bà ta.Máu máu của bà ta trong chốc lát nlỗi bị rút không còn ra khỏi cơ vậy, nhì chân ko nhịn được mà lại run rẩy.Cố thái thái Hứa thị cũng ko nhịn được mà lại nói: “Lang Hoa làm sao vậy? Có buộc phải bị mộng du không?”Chỉ gồm Cố lão thái thái vẫn giữ lại được bình thản, cau ngươi nhìn Hứa thị một chiếc, “Nói linch tinch cái gì thế? Đây là Dược Sư lưu lại ly quang quẻ Nlỗi Lai phiên bản nguyện Công Đức Kinc.”Tượng Dược Sư lưu lại ly quang quẻ Bồ Tát trên bàn hình như thắp sáng.Kính Minch sư thái nhờ vào Dược Sư giữ ly quang quẻ Bồ Tát cơ hồ nước nlỗi đi mọi bao phủ Tô Châu, bao phủ Dương Châu, sau sườn lưng làm nên biết từng nào hung tin, thu được từng nào tiền trái lương trung tâm cũng ko rõ, trị khỏi dịch thì là vì Bồ Tát hiển linch, chữa ko ngoài bệnh dịch thì là do Bồ Tát không chiếu độ, từ trước mang đến này chưa từng bị bạn khác vấn đáp nghi vấn, vậy mà lại bây giờ...“Phật Dược Sư hiển linc rồi.” Hạ nhân bự tuổi của Cố gia quỳ xuống trước tiên, kế tiếp mấy xấu xa bé dại tuổi cũng quỳ theo.Lang Hoa nhàn nhã gọi tiếp, “Khể thủ tam giới tôn, quy mạng thập phương thơm phật, ngã kim phạt hoằng nguyện, trì tụng Dược Sư gớm....”“Thượng báo tđọng trọng ân, hạ tế tam vật dụng khổ, nhược hữu con kiến văn uống đưa, tức phạt tình nhân đề trung ương.”Kính Minch sư thái biết đấy là Phát Nguyện Văn uống vào phiên bản nguyên Kinh Công Đức. Bà ta đã từng có lần phát âm qua mấy nghìn lần rồi.Lần đó lại từ bỏ trong mồm một đứa ttốt trịnh trọng chỉnh tề tâm sự như vậy, ngôn ngữ non nớt, quyết đoán thù nhưng mà vào trẻo khiến cho cho tất cả những người ta sởn cả tóc gáy, nếu như như tín đồ bình thường đọc bà ta sẽ không còn thấp thỏm. tuy thế bây chừ trước mắt bà ta chẳng qua chỉ là một đứa ttốt, nó làm sao hoàn toàn có thể hiểu được mấy sản phẩm này, nếu như nhỏng chưa phải là đứa tthấp vẫn hiểu, vậy do đó ai?Lẽ làm sao thật sự là Phật Bồ Tát?Kính Minch sư thái vấp ngã ngồi trên mặt khu đất.Thiện nay ác đến ở đầu cuối đều phải sở hữu báo, lẽ như thế nào là báo ứng của bà ta cho rồi.Bên tai có lẽ truyền cho tiếng mõ dồn dập, giờ đồng hồ chuông vang lên.Kính Minch sư thái không nhịn được nhưng gọi Phát Nguyện văn theo Lang Hoa, đùng một phát trong tức khắc dừng lại, trước đôi mắt Kính Minc sư thái là đôi bàn chân nhỏ trắng trẻo.Cố đại tè thỏng trên mặt sở hữu theo nụ cười tỉnh bơ, “Vãng tích ssinh sống chế tạo clỗi độc ác, Giai vì chưng vô thỉ tsay đắm sảnh mê say, Tùng thân ngữ ý đưa ra ssinh sống sinh, Nhất thiết tội cphía giai sám ân hận.”Kính Minh sư thái không tự công ty được cơ mà cúi đầu xuống.Là Phật Bồ Tát, thật sự là Phật Bồ Tát, chỉ bao gồm Phật Bồ Tát mới biết đầy đủ phạm tội cơ mà bà ta đã phạm bắt buộc, hướng dẫn mang đến bà ta sám ân hận.Kính Minc sư thái run rẩy, vẫn quỳ mọp xung quanh khu đất, y như đã quỳ vào phật điện, ánh mắt của Bồ Tát vào mọi điện sẽ khom người xuống chú ý bà ta, chỉnh tề, tráng lệ và trang nghiêm, làm cho bà ta không dám nói dối bất kể điều gì, “Là môn sinh tham mê lam bắt đầu đi sợ hãi thí công ty Cố gia, môn sinh từ bỏ ni về sau tu hành tiêu nghiệp, tu hành tiêu nghiệp.....”Kính Minh sư thái nói xong teo rút lại trên mặt khu đất, run run rẩy rẩy, giống như phân phát điên lặp đi tái diễn niệm Sám Hối Văn.Lang Hoa xoay đầu lại, bắt gặp Phật Dược Sư xung quanh bàn.Sau Lúc phụ nữ gả cho Lục Anh, Lục Anh do chữa trị ngoài dịch đôi mắt đến phái nữ cơ mà mọi vị trí search lương y cùng bài thuốc, trong tương lai còn chấm dứt khoát thờ phụng tượng Dược Sư giữ ly quang đãng Như Lai trong chống riêng rẽ, dịp nghỉ lễ ngày Tết đầy đủ mời thầy mang đến niệm tởm Dược Sư.

Xem thêm: Life With A Slave : Teaching Feeling, Teaching Feeling 2

Nàng biết đều điều này quan trọng để cho căn bệnh mắt của phụ nữ ngoài được, tuy nhiên nữ cũng biết đấy là tâm ý của Lục Anh.Không ngờ rằng phần lớn kinh Phật mà lại nữ nghe đó ở đầu cuối lại có chức năng như thế này.Kính Minc sư thái sợ hãi là do coi chị em nhỏng một đứa tphải chăng tám tuổi chứ do dự là phái nữ từng ngồi đến khô nhỏ xíu của nhà nghe Kinc Công Đức cùng Phát nguyện vnạp năng lượng đến qua tháng ngày.Niềm vui của con gái là đem tất cả phần đa Phạn âm tạo nên thật cụ thể, cho nên vì thế sớm đang đọc nằm trong lòng nlỗi cháo tan toàn bộ khiếp Dược Sư rồi.Một đứa tthấp tâm sự phần đông lời ko hợp với độ tuổi sẽ bị xem như là trúng tà, thuộc lòng tởm Phật lại được được xem như là Phật Tổ bảo vệ.Nàng yêu cầu lạy tạ Dược Sư Bồ Tát, khẩn cầu Phật Dược Sư liên tục hộ trì, tự ni nhằm cô gái ngơi nghỉ lại khu vực này.“Đứa tphải chăng này, làm thế nào có thể chân trần nhưng đứng tại chỗ này hả?”Âm thanh ngạc nhiên từ bỏ trước khía cạnh truyền đến, Lang Hoa ngước đầu, chị em biết phụ nữ đã nhận thấy fan nhưng bây chừ đàn bà không muốn bắt gặp nhất.Lang Hoa ngửng đầu lên, thấy được Lục phu nhân thời ttốt, xuất xắc nói đúng mực thì bây chừ nên gọi bà ta là Lục nhị thái thái.Lục nhị thái thái, người mẹ chồng của nữ giới, người mẹ của Lục Anh.Lục nhị thái thái quan sát Lang Hoa vô cùng kỳ quái, thập phần quan tâm cúi người xuống giơ tay bế Lang Hoa lên, “Lục phu nhân ban nãy vẫn còn đấy nói bệnh tình của Nám Nhi không thấy tất cả chuyển đổi xuất sắc, bảo ta cho tới xem coi, hoá ra... vẫn tỉnh giấc lại rồi...”Lục nhị thái thái đặt Lang Hoa lên nệm bắt đầu ý thức được khoảng không gian cực kì không thông thường, “Có phải là ta... làm không đúng cái gì rồi không?” Nói rồi tù mù chú ý mọi xung quanh.Tay Lục nhị thái thái vẫn để lên sườn lưng Lang Hoa để cho Lang Hoa nhớ mang lại mhình họa lụa nóng bức kia sống bên trên cổ bạn nữ thu chặt, thu chặt lại, cho đến lúc nữ không còn thlàm việc được nữa.Lang Hoa chú ý mồm Lục nhị thái thái vừa mở ra nói, bên tai lại vang thông báo hét sắc nhọn tê, “Không có cô, Anh Nhi công ty chúng ta mau chóng đang là hoàng thân quốc say đắm, lên chức, Lục gia bọn họ cũng cực thịnh vinh quang, toàn bộ gần như nguyên nhân là cô, đa số là vì cô. Phật tổ hộ trì, khiến cho nhiều loại độc phú như cô sau khoản thời gian chết bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, dài lâu quan trọng rất sinch, cũng không đi sợ tín đồ được nữa. Anh Nhi của người mẹ, Anh Nhi của người mẹ ơi!”Loại vùng vẫy thời điểm sắp tới bị tiêu diệt vào chốt lát có lẽ quay trở lại trên người thiếu phụ.Không biết làm cái gi ngoại trừ mong chờ sinch mạng của bản thân rảnh rỗi rời vứt.Loại bỏ mình gian khổ đó tự khắc cốt ghi trung ương biết bao nhiêu.Lục nhị thái thái giơ tay qua ao ước sờ trán Lang Hoa, Lang Hoa theo bạn dạng năng vung tay.“Bốp” một giờ, âm tkhô nóng vào trẻo vang lên trong phòng.Tay của Lục nhị thái thái bị tấn công hất sang 1 mặt.Lục nhị thái thái lập tức bỡ ngỡ, có thể bà ta đã có tác dụng đồ vật gi kiêng kị, dẫn tới sự bội phản kích của một đứa tthấp tám tuổi, tia sáng sủa nóng sốt truyền qua đôi mắt của Lang Hoa, bà ta bị doạ nhảy đầm lên, nhưng lại lại không thổ lộ được lời làm sao cả.Bà ta có thể nói vật gì chứ? Trách nát một đứa trẻ tám tuổi sao?Lục nhị thái thái lập tức lần chần làm cụ làm sao, vạn phần khó khăn xử, tất cả đầy đủ tín đồ vào chống nhìn qua trên đây hình như phần lớn đang phỏng vấn bà ta sẽ làm những gì với một đứa trẻ.Lục nhị thái thái đỏ mặt, nhẹ giọng dỗ dành Lang Hoa, “Đứa ttốt này, làm sao thế?”Lang Hoa chú ý Lục nhị thái thái đã trù trừ chần chừ, một bụng tích tụ bực bội, chớp nhoáng trọng điểm tình xuất sắc rộng nhiều.Đúng cầm, trường đoản cú hiện nay trngơi nghỉ đi, vận mệnh của thanh nữ là do con gái cầm mang trong tay.Lục nhị thái thái còn đang ngạc nhiên, Lang Hoa quá nỗ lực “chết giả xỉu” trên nệm.Bên tai truyền mang lại giờ đồng hồ hô của Lục nhị thái thái, tiếp nối là giờ đồng hồ bà nội dặn dò hạ nhân, “Mau hầu hạ đại đái tlỗi ở xuống đến đàng hoàng đi.”