CƯỚI NHANH THIẾU GIA ÁC MA

 - 

Nghiêm Dịch Trạch sải bước tiến cho tới kéo tayTiêu Hạng, đôi mắt loé lên ý lạnh lẽo, “Buông ra!” Tiêu Hạng từ bây giờ sống chết không buông,ngược lại càng nắm chặt, nhan sắc mặt Nghiêm DịchTrạch càng cực nhọc coi, ý muốn cứng rắn lôi ra nhưnglại tất yêu mang ra.Cthị trấn này chỉ khố Tần Di, đau đến mứcý muốn rơi nước đôi mắt nhưng nhị người này căn uống bảnko để ý mang lại cô, chỉ ao ước tnhãi nhép cao tốt vớinhau.“Các anh đầy đủ chưa? Buông ra, đau!” Đôi đôi mắt của Tần Di đầy nước đôi mắt, khuôn mặtnhăn nhó hét lên, từ bây giờ nhì bạn new đơ bản thân, theo phiên bản năng buông tay cô ra, mang đến ngay sát hỏi cô cósao không. “Cút ít, tôi không thích bắt gặp nhị người!”Thấy Tần Di trách mắng Tiêu Hạng cắm chặtrăng phăn năn trừng góc nhìn Nghiêm DịchTrạch, Nhưng Nghiêm Dịch Trạch không để ý đếnanh, chỉ dìu dịu kéo tay cô nói xin lôi.“Chuyện gì xảy ra? Cthị trấn gì xảy ra? Saođã êm đẹp nhất lại bảo cút?” Bà Nghiêm mau lẹ đi tới trâm phương diện hỏi.“Bà nước ngoài, vừa rồi..." Tiêu Hạng vừa ước ao há miệng, bà Nghiêmtrừng mắt liếc anh một cái, nhằm anh ngậm mồm,quan sát về phía Nghiêm Dịch Trạch, “Dịch Trạch, connói đi!” “Bà nội, không có cthị trấn gì!” Vượt khỏi dự đân oán của Tần Di và Tiêu Hạng,Nghiêm Dịch Trạch nông cạn không nói mà chỉ đơngiản giải thích qua quýt.Bà Nghiêm nhíu mi ánh mắt sắc đẹp mặt quỷ dịcha tín đồ, vào nháy mắt ngay thức thì nắm rõ cười cợt nói,“Không tất cả câu hỏi thì giỏi, A Hạng, thời gian khôngcòn sớm! Con về đi!” “Bà ngoại, bé...!Tiêu Hạng cũng không camlòng, nhìn chòng chọc lốt bâm ứ đọng ứ trên tayTần Di, ý ước ao làm việc lại.“Con vật gì mà con...Lời nói của bà ko cótác dụng nữa đúng không?” Thấy nhan sắc phương diện của bà Nghiêm trầm xuống,Tiêu Hạng lập cập, cúi đầu xuống, “Thật xinlỗi, bà ngoại! Con hiện nay vẫn đi về!” Biểu cảm của bà từ bây giờ mới vơi xuống ừ mộttiếng.Tiêu Hạng từ bây giờ mới xoay tín đồ ra bên ngoài,đang đến cửa đùng một phát cù bạn gắt gao nhìnchằm chằm Nghiêm Dịch Trạch, trong đôi mắt trànđầy không cam lòng thuộc phẫn nộ.Tiêu Hạng vừa đi, bà Nghiêm cũng quay đầulại trừng anh, “Nhìn cthị trấn xuất sắc con có tác dụng đi! Concũng tếch ra ngoài đi, đêm ni không có thể chấp nhận được trởvề ngủ!” Nghiêm Dịch Trạch sửng sốt liếc quan sát song mắtkhông khô ráo của Tần Di rồi gật đầu ra ngoài.Trong phòng bây giờ chỉ với bà Nghiêm, TầnDi, cai quản gia cha tín đồ.“Nha đầu, đau không?” Bà Nghiêm bước tớiráng đem tay của cô ý quan sát đa số dấu bầm trên cánhtay cô quan tâm hỏi.“Bà nội, con không sao! Không đau!” Tần Dicười cợt khổ lắc đầu.“Nha đầu nnơi bắt đầu, làm sao lại ko đau? Bầmtím đến nạm này!” Bà Nghiêm nhức lòng nhìn Tần Dixoay đầu phân phó quản ngại gia, “Mang hòm thuốcmang lại đây!” “Nha đầu, vất vả cho nhỏ rồi! Dịch Trạch hànhđộng theo cảm tính, ra tay phân vân nặng dịu, týnữa bà sẽ giáo huấn nó!” Bà Nghiêm đỡ Tân Di,nhức lòng chạm vào mấy vết thương thơm huyết đọng đọngtrên tay cô, sắc phương diện cực kỳ cực nhọc coi.Biết rõ đây chỉ là mấy lời xóm giao Tần Di vẫn ko nhịn được gồm chút ít cảm hễ.Quản gia siêu nkhô nóng đã quay trở lại, thấy bàNghiêm sẵn sàng giúp cô quẹt thuốc, Tần Di nhanhchóng rút ít tay vê, từ chối nói, “Bà nội, không cầnđâu ạ! Cthị xã này nhằm người góp câu hỏi có tác dụng là đượcrồi!” Bà Nghiêm nghiêm khía cạnh, “Vậy nên sao được?Người có tác dụng chân tay phân vân nặng trĩu vơi, có tác dụng nhức

*
*
*
*
*
*
*
*
*
- ---------------------------.


Website phát âm truyện nkhô cứng tuyệt nhất, thân mật độc nhất vô nhị, với luôn cập nhật mới nhất. (longmon.vn Vietnam) tập đúng theo hồ hết truyện giờ việt tuyệt, truyện ngôn tình, truyện convert tiên tiến nhất cùng hot tuyệt nhất tự longmon.vn.