Binh Bất Yếm Trá

 - 

Hầu Hy Bạch bố trí cho Từ Tử Lăng đón thuyền nghỉ ngơi Tam Hiệp để rời Ba Thục. Gã cảm giác ra khỏi địa điểm thị phi này càng sớm càng giỏi. Tnhãi con chấp thân Giải Huy và tư tộc nhân cũng không đến lượt gã cai quản cùng cũng ko phía bên trong tài năng của gã.

Bạn đang xem: Binh bất yếm trá

Từ Tử Lăng tách thuyền sinh sống Cửu Giang, cưỡi Vạn Lý Ban đi về phía Đông Bắc, xuyên thẳng qua một vùng bình nguim hoang dại tiến về phía Bành Lương. Tinc thần gã dần dần tiến vào cảnh giới Tỉnh Trung Nguyệt. Khi Vạn Lý Ban thanh nhàn gặm cỏ, làm việc thì gã tĩnh tọa luyện công. Hơn mười ngày này, Linh đài gã hoàn toàn trống trống rỗng, ko mọi không thể nghĩ về tới Khấu Trọng, cũng không cho là tới Thạch Thanh hao Tuyền cùng Sư Phi Hulặng. Trong cơ hội tu hành quên không còn tất cả như vậy, số đông tay nghề nhưng gã chiếm được qua phần đông lần vào có mặt tử trước đây cuối cùng đã tới khi thu hoạch kết quả đó. Đặc biệt là trong cần lao phá địch thì đại ngộ mặt đáy khe trong U ly xuất hiện thêm đến gã một form ttách new vào võ đạo mà lại trước đây cho dù nằm mộng gã cũng không tưởng nổi.

Ngày hôm kia, gã quá Hoài Thuỷ, men theo bờ Bắc tiến về phía Đông. Chỉ yêu cầu tới được Vận Hà là gã có thể theo đó ngược Bắc, thẳng cho tới Lương Đô.

Trong thời điểm này phương diện ttránh sẽ ngả về Tây, sắc ttách buổi tối dần dần, chlặng muông vẫn về ổ, khu đất trời nổi gió lạnh lẽo, ẩn ước khí vị thu tàn đông cho tới. Trong giờ đồng hồ vó phi gần như của Vạn Lý Ban, tâm trí Từ Tử Lăng vô cùng minh mẫn, sau khoản thời gian quá qua 1 khoảng tầm rừng rậm thì con đường núi vẫn dốc dần lên cao. Bên đề xuất, dòng Hoài Thuỷ đã ào ào đổ về Đông, khí núm vĩ đại.

Bỗng nhiên trong tâm Từ Tử Lăng phát sinh chình họa giác. Gã gấp giục ngựa tách vào chỗ cây cối chen chúc ở bìa rừng.

Đoạn gã thấy có ánh lửa tự xa tiến lại. Một nhóm nhân mã khoảng chừng rộng hai chục con người trường đoản cú bên trên núi chạy xuống, chớp mắt đã hết hút.

Từ bộ đồ của lũ bọn chúng, Từ Tử Lăng phân biệt chính là thủ hạ của Lý Tử Thông. Trong lòng gã thì thầm nhủ, khu vực này ngay sát Chung Ly, là vị trí trọng binch của Lý Tử Thông trấn đóng nên gồm fan tuần tra phòng vệ là chuyện đương nhiên, không tồn tại gì kỳ quái.

Gã vẫn định bỏ đi thì giờ đồng hồ vó ngựa lại rộn lên từ bỏ phía địch nhân từ trần dạng. Đội tuần tra kia trở lại, gã không ngoài thầm thấp thỏm.

Đội Lý quân kia tới bên phía ngoài khu rừng rậm mà lại gã ẩn thân. Tên đầu lĩnh phát lệnh một giờ đồng hồ, hơn nhị chục con người ngừng cương cứng ngựa lại. Ba người trong số đó giơ cao đuốc soi vào trong rừng.

Chỗ Từ Tử Lăng ẩn thân ở bên cạnh phạm vi thắp sáng của ánh đuốc yêu cầu không sợ hãi bị vạc hiện nay.

Tên thủ lĩnh chửi thề nhị tiếng, rồi lẩm bẩm:

- Rõ ràng vừa nghe thấy giờ đồng hồ vó ngựa, cơ mà lại ko thấy ai. Đúng là chạm mặt quỷ rồi.

Một tên trong bọn nói:

- Nghe nói bầy quỷ xuất hiện thêm vào lúc giao thời thân ngày với đêm khôn xiết hung mãnh. Mong rằng không gặp gỡ buộc phải một số loại ác quỷ kia.

Từ Tử Lăng trong tim quá bất ngờ. Nghe câu chuyện của địch thủ thì xác định khoanh vùng này được Lý quân giám thị nghiêm mật đề nghị mới có bạn trình độ chuyên môn thi triển thuật địa thính nhằm rời khỏi bị fan không giống xâm nhập mà lừng chừng.

Phải chăng bầy chúng có việc gì bí mật vẫn tiến hành làm việc nơi nào đó ngay gần đây? Phải chăng là bao gồm quan hệ nam nữ với Khấu Trọng? Nghĩ sắp tới đây, lòng hiếu kỳ của Từ Tử Lăng nổi lên, gã ngay tức khắc xuống ngựa, tung bản thân lên ngọn gàng cây lần theo kỵ binc địch.

---oOo---

Trước Khi Khấu Trọng vào vào nội đường, Hư Hành Chi tức thì ngăn chặn lại nói:

- Xin Thiếu Soái nói cùng với lũ bọn họ là tối ni ngươi đã căn nguyên cho tới Đông Hải.

Khấu Trọng vỗ vỗ vai y, mỉm cười đáp:

- Ta hiểu!

Gã vừa lao vào cửa ngõ, Hạnh Dung với Quế Tích Lương đang ngồi bên cái bàn tròn thân phòng vội vàng đứng dậy đón gã.

Khấu Trọng hô hô mỉm cười rộ nói:

- Các ngươi quả là bao gồm bạn dạng sự, lại biết ta cất giữ trên đây chứ không đi Đông Hải.

Quế Tích Lương cười cợt nói:

- Khấu Trọng trước tiếng vẫn chính là fan mang đến chết cũng ko Chịu thảm bại. Nếu bao gồm tín đồ nói ngươi chưa tấn công sẽ chạy thì Quế Tích Lương ta là bạn trước tiên thiếu tín nhiệm.

Khấu Trọng mời nhì tín đồ ngồi xuống rồi hỏi:

- Có sở hữu theo tin tức gì tốt tới cho cánh đàn ông không?

Hạnh Dung thôi mỉm cười, thsinh hoạt dài:

- Lần trước, sau khoản thời gian tách đi, bầy ta cảm giác siêu ko dễ chịu trong tâm địa. Chẳng lẽ cứ trơ mắt ra nhưng nhìn ngươi ngồi hóng bị tiêu diệt sao? Người khác gồm khi không hiểu rõ cá tính của ngươi, dẫu vậy bầy ta là huynh đệ làm thế nào lại chần chờ.

Quế Tích Lương tiếp lời:

- Vì vậy lúc gồm tin Thiếu Soái quân của ngươi ban đầu tiến về Đông Hải truyền cho tới thì đàn ta xác định ngươi sẽ không tuân theo đường thủy tấn công Giang Đô vị việc đó chẳng không giống gì đi tìm chết; cũng không phải là bỏ chạy về pmùi hương Nam vị câu hỏi kia không hợp với tính giải pháp của ngươi. Như vậy ắt hẳn là ngươi gồm mưu đồ gia dụng không giống, vì vậy lũ ta new lập tức tới đây xem bao gồm góp ngươi được gì ko.

Khấu Trọng biến sắc thốt:

- Nếu các ngươi đoán thù ra thì liệu Lý Tử Thông có đân oán ra được không?

Hạnh Dung đáp:

- Yên trọng điểm đi! Bọn ta làm thế nào tương đương Lý Tử Thông được. Bọn ta là những người dân biết ngươi tự lúc còn để chỏm cho đến khi cứng cáp nhưng.

Khấu Trọng nhảy cười:

- Đúng! Lý Tử Thông là tè quỷ e lệ. Tiểu quỷ e lệ tất nhiên nhận định rằng tín đồ khác cũng tđam mê sinh sống sợ chết nlỗi hắn.

Quế Tích Lương kẹ sát lại ngay gần thì thầm:

- Phải chăng ngươi dẫn dụ Lý Tử Thông mang đến tấn công rồi sắp xếp mai phục tiến công mang đến hắn lạc hoa lưu lại thuỷ. Nghe nói ngươi quả thật đã điều hết đại quân Lương Đô về Đông Hải rồi. Ngươi bằng đồ vật gi nhưng đón tiến công Lý Tử Thông đây?

Trong lòng Khấu Trọng bừng lên cảm giác ko vui. Trong cuộc chiến tnhãi con bá trần thế, dù Quế Tích Lương cùng Hạnh Dung toàn lực giúp gã cũng chẳng có tác dụng gì. Nhưng giả dụ họ lại trở thành địch nhân thì đang trở thành uy hiếp cực lớn đối với gã vì chưng hai bạn này gọi vượt rõ tính phương pháp gã, thâm thúy hơn các đối với thừa nhận thức của Hương Ngọc Sơn về gã. Nhưng cân nhắc này chỉ nhoáng qua là mất tích do Quế, Hạnh là những người dân khôn xiết bao gồm lòng, gã luôn tuyệt vời nhất tin tưởng chúng ta.

Dù thế, cho dù bất kể tin yêu bọn họ cố như thế nào thì gã cũng không dám bày tỏ sự sống thọ của năm nngây ngô quân tinh nhuệ nhất của Dương Công Kkhô giòn. Gã cười nhẹ:

- Các ngươi quyên tâm mang lại ta, dĩ nhiên ta khôn xiết cảm kích. Chỉ là trước mắt chiến hạ bại không phân, những ngươi không nên bị cuốn nắn vào cuộc tranh đấu thân ta và Lý Tử Thông. Đợi tình núm rõ ràng hơn sẽ phiền lành nhì vị lão ca ttiết phục đầy đủ huynh đệ khác trong bang giúp chúng ta đoạt Giang Đô được không?

Quế Tích Lương liếc Hạnh Dung một cái rồi gật đầu:

- Được rồi! Cứ núm đi. Nhất ngôn vi định.

---oOo---

Từ Tử Lăng tung bản thân lên ngọn gàng một cây đại trúc nghỉ ngơi bìa rừng, trải rộng lớn trước mắt gã là 1 trong những vũng nước không nhỏ nối liền với Hoài Thuỷ. Trên hồ nước đậu ngay sát trăm chiến thuyền, nhưng mà chỉ gồm vài ba chục cây phong đăng được treo lên phía trên cánh buồm nhằm thắp sáng. Phong đăng còn được quây tròn nhằm ánh sáng ko chiếu thăng thiên. Khung chình họa thần bí quỷ dị khôn lường.

Mấy trăm đồng chí và công binch đã vất vả đi lại, mang những người dân giả được thiết kế bởi cỏ lên thuyền, lại mang quân phục cho người cỏ. Trong bóng về tối, từ bỏ xa quan sát lại thì với thị lực Từ Tử Lăng cũng cực nhọc phân biệt thiệt mang.

Công câu hỏi đã sắp hoàn thành. Hai cái thuyền rời bến, tiến vào Hoài Thuỷ.

Từ Tử Lăng thấy giá buốt sống sườn lưng. Điều gã đã thấy trước mắt xác định là đại thủ đoạn ứng phó Khấu Trọng của Lý Tử Thông. Hiện giờ cho dù bản thân toàn lực cần sử dụng thuật nhân mã nlỗi độc nhất cưỡi Vạn Lý Ban chạy về Lương Đô thì bởi vì núi rừng đứt quãng, không thể nhanh hao bằng kẻ thù theo Vận Hà ngược Bắc. Nhưng gã không còn gạn lọc làm sao không giống, chỉ từ bí quyết mau chóng quay trở lại vị trí giấu ngựa.

---oOo---

Cộc! Cộc! Cộc!

Khấu Trọng tỉnh lại trường đoản cú trong ác mộng, body ướt các giọt mồ hôi giá. Gã ngồi dậy trên nệm, hỏi:

- Ai?

Tiếng Lạc Kỳ Phi trường đoản cú xung quanh cửa vọng vào:

- Là Kỳ Phi. Có Việc vội vàng report Thiếu Soái.

Khấu Trọng với tay đem áo xung quanh mặc vào, lưu giữ lại cơn ác mộng vừa rồi mà lại vẫn còn đấy sốt ruột. Gã ở mộng bị địch nhân trùng trùng vây khốn, tướng lĩnh thủ hạ lần lượt vấp ngã xuống, sau cuối gã ôm thi thể lanh tanh của Tống Ngọc Trí lao vào đầm nước. Ài! May là kia chỉ là 1 trong những cơn ác mộng.

Gã thuộc Lạc Kỳ Phi ngồi xuống gian chống nhỏ tuổi cạnh phòng để ngủ. Họ Lạc nói:

- Thuộc hạ vừa nhận thấy tin tức thuỷ sư Chung Ly đã tránh ổ thời điểm trời về tối, ở đầu cuối theo Vận Hà ngược Bắc, trê tuyến phố không còn dừng lại. Ngày mai trước khi trời tối rất có thể cho tới bất cứ lúc làm sao. Trên thuyền chở đầy binh lính. Hình như còn mấy loại thuyền mớn nước hết sức sâu.

Đầu óc Khấu Trọng vẫn không tỉnh táo Apple hẳn, gã hỏi:

- Giờ là thời điểm như thế nào rồi?

Lạc Kỳ Phi đáp:

- Vừa qua canh bố, nhị canh giờ đồng hồ nữa ttách sẽ sáng.

Khấu Trọng trầm ngâm hỏi tiếp:

- Ngươi nói “cuối cùng theo Vận Hà ngược Bắc” thì chữ “cuối cùng” kia bao gồm ý gì?

Lạc Kỳ Phi đáp:

- Từ cơ hội hoàng hôn, chừng chín mươi chiến thuyền đậu làm việc không tính thành Chung Ly lục tục tránh bến, ngược loại lên phía Tây. Đến đầu giờ Tuất, chiến thuyền lại từ Hoài Thuỷ quay lại, lặng lìm ko đèn lửa gì mang lại vị trí giao nhau thân Hoài Thuỷ với Vận Hà thì gửi vào Vận Hà rồi ngược mẫu tiến về phía bọn họ. Ta nhận được tất cả cha lần phi cáp truyền tlỗi, biết sự tình cần thiết nên chớp nhoáng bẩm lên Thiếu Soái.

Khấu Trọng lại hỏi:

- Phía Giang Đô gồm rượu cồn tĩnh gì không?

Lạc Kỳ Phi không đồng ý đáp:

- Vẫn sẽ tập trung binh sỹ. Chiến thuyền tăng tới bên trăm mẫu dẫu vậy vẫn án binch bất động đậy.

Khấu Trọng tỉnh giấc táo bị cắn dở hẳn, nói:

- Công câu hỏi tình báo của ngươi làm cho tốt nhất. Con chị em nó! Lý Tử Thông vào tròng rã rồi.

Lạc Kỳ Phi tiếp:

- Thuỷ sư trường đoản cú Chung Ly mang đến tấn công, cứ đọng tính mỗi thuyền chlàm việc cha trăm người thì chiến binh vào tầm bố vạn, trên thuyền còn có khí giới công thành. Nếu đùng một cái tập kích thì quả thực có thể làm chúng ta trsống tay ko kịp.

Trong thời điểm này, tổng chiến binh Thiếu Soái quân ở Lương Đô là năm ngàn con người. Thực lực địch nhân gấp sáu lần chúng ta, lại sẵn sàng kỹ càng new tới. Việc bảo vệ của Lương Đô kém nhẹm xa Lạc Dương, cũng không bằng Hổ Lao. Nếu như đầy đủ quân thì còn hoàn toàn có thể điều ra tư toà bảo luỹ phía 2 bên Vận Hà làm địch nhân cần thiết tập trung binh lực tiến công phá Lương Đô. Nhưng giờ thì vớ phải toàn quân cất giữ bảo vệ trong thành.

Khấu Trọng suy xét hồi lâu đoạn hỏi:

- Thuyền của Tả Hiếu Hữu bởi sao thuở đầu nên đi về phía Tây? Sau kia new vòng về từ bỏ phía Đông rồi mới ngược bắc theo Vận Hà?

Lạc Kỳ Phi đáp:

- Theo ta đoán thù thì bọn chúng ước ao có theo vũ khí công thành. Bên bờ đông Hoài Thuỷ làm việc Chung Ly khả năng là tất cả quần thể công trường chặt cây đốn mộc sản xuất các một số loại luật nlỗi Vân Thê, Cmặt hàng Môn xa,….

Xem thêm: Download Game Cf Offline 4, Link Download Game Đột Kích Offline (Cf Offline 4

Khấu Trọng gật đầu:

- Có lý! Nói vậy thì bọn họ còn nhị ngày chuẩn bị. Nếu như chúng ta chỉ mong win một trận thì dễ dàng nhỏng trlàm việc bàn tay. Nhưng giả dụ mốn nhân thời cơ giành Chung Ly thì vớ đề xuất sẵn sàng kỹ cỗ máy. Lập tức mời Vnạp năng lượng Nguyên ổn, Hoành Tiến và Chí thúc tới ngay lập tức. Chúng ta phải khởi tạo tức ra quyết định những hành vi cần thiết.

---oOo---

Từ Tử Lăng phi lên sườn núi, nhìn sang đội thuyền chsống đưa binch của địch đầy mọi Vận Hà, dương buồm ngược chiếc Bắc thượng. Gã toàn bộ cơ thể lẫn ngựa vượt qua Vận Hà, vừa lên bờ thì đại chiến hàm địch ầm ầm tiến cho tới.

Vì gã trù trừ tình trạng phía Khấu Trọng yêu cầu đến giờ vẫn chưa chắc chắn đó là cthị trấn gì. Gã chỉ biết trường hợp Lý Tử Thông sẽ có trá thuật này thì tất nhiên là hắn đủ tin tưởng làm Khấu Trọng trúng kế.

Trăng sáng vằng vặc trên cao. Chỉ nhị ngày nữa là đến ngày tiết Trung Thu, nhưng gã lại không tồn tại trọng tâm tình thưởng nguyệt, lại còn đề nghị chạy đua cùng với thuyền đội của địch, cố định mang đến được Lương Đô trước lúc nhóm thuyền địch cho tới đó.

---oOo---

Vào dịp bình minh, Khấu Trọng suất lĩnh năm trăm Phi Vân kỵ cho tới quần thể doanh trại kín đáo trong rừng của Dương Công Kkhô giòn ở bờ Tây của Vận Hà.

Gã ra nhiệm vụ, Vô Danh tự trên vai bay vọt thăng thiên, lượn xung quanh quan cạnh bên, đoạn gã vào vào trướng thương thơm nghị với Dương Công Khanh hao và Ma Thường.

Dương Công Kkhô cứng và Ma Thường nghe xong hết sức phấn kích.

Dương Công Kkhô cứng nói:

- Chúng ta gồm nhị sàng lọc. Một là toàn thể xuất cồn, phục kích tại phần trọng yếu trên Vận Hà, tấn công mang đến thuỷ sư ngược Bắc của Tả Hiếu Hữu trọng tmùi hương rồi vượt cố gắng xâm chiếm Chung Ly. Một lựa chọn khác là phân tách binch làm cho hai tuyến đường, một đường thực hiện đột kích , một đường tránh thuỷ sư địch, theo đường đi bộ lấn chiếm Chung Ly. Vì địch nhân ko chống bị đề xuất mặc dù binh lực hơn nhiều bọn họ cơ mà họ vẫn có khá nhiều thời cơ thành công xuất sắc béo.

Ma Thường tiếp:

- Lý Tử Thông là tín đồ Đông Hải quận, tự nhỏ tuổi thân thuộc sử dụng thuyền. Thuỷ sư của hắn lại những năm giao phong với thuỷ sư vang lừng nhân gian của Trầm Pháp Hưng buộc phải bất kỳ là pk bên trên sông tốt trên biển đều phải sở hữu kinh nghiệm đa dạng và phong phú. Nếu nhỏng bọn họ phục kích chúng sống nhì bờ Vận Hà thì chỉ sợ công dụng thon.

Khấu Trọng đồng ý:

- Bọn bọn chúng đã dám tách ổ cơ mà mang lại, ví dụ là khinh thường Lương Đô của họ binc thiếu hụt tướng tá không nhiều, ko sợ hãi họ phục kích. Thật ra, giả dụ bao gồm diện giao phong thì vì chưng địch nhiều ta ít bắt buộc chúng ta vẫn chỉ thua thảm mà lại không thắng được. Cách tuyệt nhất nhằm thủ chiến hạ là chọn lọc máy nhị của Dương công. Nhân thời điểm binh sĩ Chung Ly bớt tđọc, lại mất sự đưa ra viện của thuỷ sư, chúng ta theo đường bộ dùng khinch kỵ đánh úp Chung Ly. Nếu thành kia lọt được vào tay họ thì đã cắt đứt đường lùi của Tả Hiếu Hữu. Đội thuỷ sư cho đánh chúng ta từ Chung Ly khó thoát khỏi kiếp nàn toàn quân đổ vỡ.

Dương Công Kkhô giòn quyết đoán nói:

- Cđọng quyết định cầm đi.

Ma Thường được Khấu Trọng gật đầu, ngay tắp lự tránh trướng truyền lệnh.

Dương Công Khanh khô quan lại cạnh bên tỷ mỉ thần dung nhan Khấu Trọng, kinh ngạc hỏi:

- Lý Tử Thông đang trúng kế, sự thành công của chúng ta đang thấy trước đôi mắt, tại vì sao Thiếu Soái giống như vẫn trung ương sự trùng trùng?

Khấu Trọng than:

- Ta luôn cảm giác gồm vị trí không thoả xứng đáng. Hoặc hoàn toàn có thể do thuỷ sư địch rời ổ cơ mà mang đến thể hiện quyết tâm; hoặc là vì đoán thù không ra thuỷ sư làm việc Giang Đô của Lý Tử Thông vì sao vẫn án binc bất tỉnh. Hoặc rất có thể bởi vì tác động của cơn ác mộng ta vừa gặp mặt đề nghị hôm nay trung tâm tình gồm chút không dễ chịu và thoải mái.

Dương Công Khanh hao mỉm cười nói:

- Đó là trọng điểm trạng hay tình của nhỏ người. Mỗi khi đối mặt với một cuộc đại chiến, ta cũng có trung ương tình hại được sợ mất đó. Nhưng bọn họ chỉ còn phương pháp tin yêu vào phán đoán thù của bản thân. Vào cuộc nhưng mà lưỡng lự là kiêng cự của binh gia.

Khấu Trọng gật đầu:

- Dương công dạy hết sức bắt buộc. khi sự việc cho, tía lòng tứ ý chỉ có tác dụng lỗi Việc.

Tiếp đó, hai mắt gã lộ thần nhan sắc kiên định, khoan thai nói tiếp:

- Lúc nhưng mà cha vạn đại quân của Tả Hiếu Hữu sẽ cực khổ không phá được Lương Đô thì đó là thời điểm chúng ta lấn chiếm Chung Ly. Chung Ly bị mất chính là đại biểu cho sự trỗi dậy của Thiếu Soái quân họ.

Khấu Trọng với Phi Vân kỵ thuộc lính của Dương Công Khanh triệt quăng quật doanh trại, theo như đúng lộ đường vẫn định men theo bờ tây Vận Hà, xuim rừng thừa núi, hôm mai không ngừng hành binh tới Chung Ly.

Qua một ngày một tối tiếp tục hành binh, quân team sẽ tới một ngọn đồi ở bờ bắc Hoài Hà, biện pháp Chung Ly chỉ nửa ngày đi ngựa. Người ngựa đang mỏi mệt nhọc ko chịu nổi đề nghị lũ gã trong thời điểm tạm thời nghỉ ngơi, đem lương thô ra nạp năng lượng.

Khấu Trọng pngóng Vô Danh ra trinh sát tình trạng xa ngay sát.

Doanh trại ẩn trong vùng rừng núi thưa. Khấu Trọng với Dương Công Kkhô hanh chạy lên một đỉnh núi sát gần đó, trường đoản cú bên trên cao chú ý về phía Hoài Hà.

Ttách mưa phơ phất, khoảng quan sát ko tốt. Thảo ngulặng bát ngát chìm trong làn mưa vết mờ do bụi liên miên.

Khấu Trọng lên tiếng

- Đây và đúng là ttách tạo điều kiện cho ta rồi! Hy vọng trận mưa này thường xuyên. Sau Lúc bọn họ sinh hoạt vừa đủ vẫn xuất phát vào lúc hoàng hôn, nửa đêm vượt sông. Trước Khi trời sáng tự dưng kích thành Chung Ly, ta với Phi Vân kỵ tấn công trận đầu. Chỉ cần phải có thể chiếm lĩnh được Nam môn thì Dương công vẫn xua quân vào thành, trước nhất xâm chiếm che Tổng quản ngại, có tác dụng Lý quân không đủ trung trung ương chỉ đạo, phá tan mức độ kháng cự của địch.

Dương Công Khanh khô phấn chấn nói:

- Sách lược tác chiến lần này gói gọn gàng vào tám chữ là “Công kỳ vô bị, tốc chiến tốc quyết”°. Lúc địch nhân còn nhận định rằng họ sẽ sống sau tường thành Lương Đô kinh hãi đến rợn tóc gáy thì bọn họ lại đang tiếp tục tại chỗ này chuẩn bị tấn công thành Chung Ly.

Hai fan mỉm cười ầm lên.

---oOo---

Lúc ttách tối, sau cuối Từ Tử Lăng cũng thừa qua thuyền team của địch, mà lại chưa hẳn vì Vạn Lý Ban của gã xulặng đèo quá núi nhanh khô rộng thuyền địch, cơ mà vì chưng sinh sống chỗ cách Lương Đô nhị canh giờ đồng hồ đi thuyền thì toàn thể địch nhân bỗng xoay đầu lại.

Trong lòng Từ Tử Lăng càng không yên tâm, một mặt giục ngựa chạy nkhô hanh, một phương diện tập trung cân nhắc.

Địch nhân cụ thể đang định mưu rồi mới hành động, kế hoạch kiêm toàn, tới lui khôn xiết riêng lẻ từ bỏ, núm quyền chủ động. Khấu Trọng lại chưa hẳn là fan ngu xuẩn, vì sao lại khiến cho địch nhân cho đi thoải mái và tự nhiên, dường như không hề phòng ngừa nhỏng thế? Rốt cuộc là gã sẽ sai trái ở trong phần nào?

Trước mặt tiếng vó ngựa rộn lên gấp rút. Một nhóm nhân mã chạy tới. Hai mặt mang lại ngay gần, Từ Tử Lăng Call lớn:

- Kỳ Phi!

Người mang đến là Lạc Kỳ Phi với rộng mười thủ hạ. Thấy Từ Tử Lăng, hắn khôn cùng vui mừng chạy tới.

Từ Tử Lăng hỏi ngay:

- Thiếu Soái đang sinh sống dâu?

Lạc Kỳ Phi đáp:

- Thiếu Soái cùng Dương người công nhân thời gian thuỷ sư địch đến tiến công đã cho tới đánh Chung Ly rồi.

Từ Tử Lăng thấy hắn vẫn nhìn về phía nam giới Vận Hà, than:

- Không phải nhìn nữa. Thuyền địch đang quay đầu quay trở về Chung Ly rồi. Trên thuyền toàn là bạn giả. Đó là một chiếc bả.

Bọn Lạc Kỳ Phi không ai không biến sắc, khía cạnh trắng bệch như fan bị tiêu diệt.

Lạc Kỳ Phi run giọng hỏi:

- Làm sao lại cố gắng được? Chúng ta nhanh hao duy nhất thì cơ hội ttách sáng ngày mai sẽ hoàn toàn có thể liên lạc được với Thiếu Soái.

Từ Tử Lăng ngược trở lại trngơi nghỉ bắt buộc yên tâm, chú ý đám Thiếu Soái quân bao phủ mỉm cười, nói:

- Các ngươi ko buộc phải băn khoăn lo lắng. Không ai rất có thể phục kích hoặc tấn công lén Thiếu Soái của những ngươi. Đừng quên Vô Danh là đôi mắt nhan sắc bén bên trên ko của bọn họ.

Lạc Kỳ Phi khá im chổ chính giữa, nhưng lại cau ngươi hỏi:

- Sợ tốt nhất là Thiếu Soái không nắm rõ tình trạng mà lại đánh thành. Địch nhân khiến cho hắn dẫn quân tiến vào vào thành rồi new triệu tập toàn lực phá hủy.

Từ Tử Lăng nói một giải pháp khẳng định:

- Trước khi tiến công thành, Thiếu Soái đã thả Vô Danh ra trinh sát tình trạng vào thành, ko dễ ợt trúng kế. Điều cơ mà ta lo lắng bây giờ là team thuyền trở về Chung Ly vẫn cướp mặt đường tấn công Lương Đô, cắt đứt mặt đường lùi của Thiếu Soái. Mặt khác vẫn phân chia quân truy vấn kích toán quân viễn chinh của Thiếu Soái làm cho gã trước sau trúc địch.

Xuôi loại mà lại xuống thì chỉ việc một đêm, thuyền team có thể trở về Chung Ly chsống quân bộ đội. Vì mặt đường thuỷ nkhô hanh, nhân tiện rộng đường bộ buộc phải địch nhân có thể đi trước Thiếu Soái viễn chinh quân, nhanh hao hơn một bước vây khốn Lương Đô, cắt đứt đường lùi của Khấu Trọng. Trong nạm yếu tiến không được, sau sống lưng tất cả truy vấn binch thì quân viễn chinch vốn mệt mỏi tất sẽ ảnh hưởng tiêu diệt trọn vẹn.

Lạc Kỳ Phi hết vía than:

- Tại sao lại trở thành thế này? Trong khi địch nhân nắm vững planer của họ trong tim bàn tay. Chẳng lẽ vào Thiếu Soái quân bao gồm nội gian! Việc đó tất yêu.

Hai đôi mắt Từ Tử Lăng bừng lên tia nắng của trí tuệ, yên tâm nói:

- Có nội gian hay không, nhàn rỗi cân nhắc sau. Lương Đô còn có bao nhiêu quân rất có thể sử dụng?

Lạc Kỳ Phi đáp:

- Có khoảng tầm năm ngàn người, thêm hai mươi tám Phi Luân con thuyền.

Từ Tử Lăng nhàn nhã cười nói:

- Thế là đủ rồi! Chúng ta sẽ tiến công dập đầu thuỷ sư ngấm ngầm cho tới đánh của bọn chúng. Dạy cho cái đó biết Thiếu Soái quân quan trọng dễ dàng khinh thị được.